Ngâm thơ:
Tôi
đi giữa chiều rơi nắng nhạt
Dãy
non xanh con thác thì thào
Ðường
vắt vẻo, bước nao nao
Nhớ
em! Nước mắt! Trăng sao mù mờ!
Trời Ðà Lạt hoa thơ, suối mộng
Gọi mãi em! Tiếng vọng ngàn thông
Hồ Xuân Hương bóng hình chung
Anh đào nở muộn. Cánh hồng. Giọt
sương.
Biển Hồ ngủ lòng ôm bóng núi
Phố Pleiku mấy tuổi vẫn mơ
Mưa đủ ướt, nắng đủ mờ
Gió đủ xỏa tóc che hờ môi hôn.
Kontum đẹp! Bình nguyên trên núi
Cánh đồng vàng tới bảy hồ xa
Ðộc mộc mơ, mộng Ðắk Bla
Cồng chiêng bỏng lửa, tim ta bỏng
tình.
Tình Ðắc Lắc mưa nghiêng nắng hạ
Hoa cà phê lơi lả hương đêm
Ðường xưa đất đỏ chân em
Phố Ban Mê Thuột giốc chênh gót
ngà.
Nay Ðắc Nông xưa là Quảng Ðức
Gia Nghĩa bây giờ náo nức ngựa xe
Ly cà phê. Khói sương che
Ðầu mùa phố núi mưa về bên em.
Anh đã đến cao nguyên đất đỏ
Tình mới lớn. Mắt thỏ. Nhỏ khờ!
Mây quàng núi, suối dệt mơ
Tim non đan mộng, ý thơ đôi mình.
Anh tìm mãi nghe chừng lạc bước
Giữa sương lạnh
chiều xuống nhuộm vàng
Hỏi phố, phố đổi tên đường.
Hỏi nàng,
Nàng đã sang ngang. Lâu rồi!
Hỏi tôi, tôi chẳng phải tôi. Bao
giờ?
Bửu Truyền