Ðà Lạt lạnh, mưa rơi tí tách
Chiếc áo mưa cũ rách đôi nơi
Bên gánh chè cháo Dì ngồi
Không màng mua bán, nụ cười trên
môi
Khách qua lại ơ hờ tránh né
Ðến xế chiều nồi cháo chưa lưng
Xoong chè vừa hết một phần
Lưng chùng gối mõi, tay chân rã rời.
Tôi bạo dạn mở lời mời gọi
"Chè nóng đây! Cháo đậu nóng
đây!
"Mời cô! Mời chú! Mời thầy!
"Trời lạnh ăn nóng ấm ngay
cõi lòng"!
Tôi cảm thấy hao hơi tổn sức
Cũng là người, đôi lúc kiêu căng
Chê bai, khinh rẻ hàng rong
Môi trề, tay hất, mặt vênh, nhíu
mày.
Người nghèo khó đêm ngày lao động
Ăn để sống, không sống để ăn
Người ăn thiếu, kẻ khó khăn
Ðôi khi trả nợ, nhiều lần quên
luôn.
Dì trong cảnh cô đơn thiếu thốn
Bán chịu hoài, tiền vốn cụt dần.
Nhưng vui, đây là tấm lòng
Phương tiện bố thí, trả ơn cho đời.
Thưa Mẹ! Dì ơi! Con chợt biết
Ðã là người, đừng tiếc công lao
Hy sinh! Dù chẳng là bao
Cho đi là có, nhận vào là không.
Tấm gương sống vàng ròng châu ngọc
Dì nghèo vẫn bố đức thi ân
Ðáp đền là để gieo duyên
Thiện căn phước đức, tâm hồn lạc
an.
Trưa Ðà Lạt mù sương tan biến
Nước mắt tôi nghẹn tiếng kêu Dì
Dì ơi! Con mãi khắc ghi
Giấc mơ Ðà Lạt bóng Dì tim con.
Dì và Mẹ tấm gương sáng tỏa
Ðức hy sinh thơm ngát hương đời.
Một bà mẹ hai bóng người
Dì ơi! Mẹ ơi! Ðà Lạt ơi! Suốt đời
con yêu!
Bửu Truyền