Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2020

Đà Lạt Gió lạnh mưa chiều

 Vịnh:


 Ðà Lạt cho khách nhàn du
Hồ thơ, thác mộng, hát ru người tình.
Ðà Lạt, cho mình góc riêng
Tấm gương từ mẫu, bức tranh tuyệt vời!
 
Ngày thi đỗ mẹ tôi đã thưởng
Chuyến viễn du mơ tưởng... rất lâu!
Ðà Lạt! Ðà Lạt! Ở đâu?
Như gà mắc đẻ nôn nao lên đường.
 
 Mẹ dạy con thuộc lòng địa chỉ
Dặn chủ xe rất kỹ từng lời
"Nhớ đưa cháu đến tận nơi
"Gặp Dì trao cháu tôi thời yên tâm."
 
 Mẹ! Tưởng con còn con nít chắc
Mười hai tuổi đậu Tiểu học xong,
Ðậu luôn Ðệ Thất trường công!
Ơn Mẹ khổ cực thờ chồng nuôi con!
 
Chiều Ðà Lạt mưa buông nhàng nhạt
Bước xuống xe, Ồ! Mát lạ thường!
Cái vui rộn rã ra chan
Cái thích ra mặt. Cái mừng ra môi!
 
Ðường Cầu Quẹo nước trôi ngoặt ngoẽo
Dốc Duy Tân uốn éo nao nao.
Nhà Dì ở tận hẽm sâu
Ðường vô quanh quất, lối vào cheo leo.

Giữa Ðà Lạt, Dì nghèo quá đỗi
Vách ván cây mưa dột cột xiêu
Chồng con mất hết. Tiêu điều!
Oằn vai đầu gánh chợ chiều, chợ mai!
 
 Gà mới gáy, theo Dì đi bán
Chợ Hòa Bình chưa sáng đã đông
Người ta môi đỏ má hồng
Thân Dì co rúm da xanh mắt mờ.
 
 Ðặt gánh xuống bên lề góc chợ
Hàng người ta chễm chệ trên cao.
Trong tôi nước mắt chực trào
Hoa khôi phố Thuận. Nỡ nào! Dì ơi!
 

Bửu Truyền