Vịnh:
Ai
làm mưa lạnh cao nguyên
Cho
người con gái kết duyên xa nhà
Xa
cha yếu, xa mẹ già
Bỏ
tình yêu đã mặn mà bấy lâu.
Không ai biết trong tôi mấy nỗi
Nhớ cao nguyên một mối tình đầu
Ðã qua rồi. Qua rất lâu
Mà như mới đó. Nguồn đau suối nguồn!
Không ai nhắc, tôi luôn vẫn nhớ
Nhớ đến em môi đỏ mắt sâu
Chiều mưa em bước qua cầu
Trợt chân sắp té ngã đầu trúng
anh.
Em hốt hoảng! Tay chân lóng cóng
Mắt long lanh rơm rớm thẹn thùng
Má em không phấn đỏ bừng
Ôm em bất giác mến thương dâng
tràn.
Và thế đó, bến sông, ngọn suối
Sáng rẫy nương, suờn núi ráng chiều
Tôi vác rựa, em lưng gùi
Thuyền nan lúng liếng ngược xuôi
bên đời.
Nhưng ai biết giữa trời bão nổi
Tôi về quê thăm nội lâm nàn.
Khi trở lại. Ôi! Phủ phàng!
Gia đình còn đó, riêng nàng đi
xa.
Cha mắt mờ, mẹ già nhuốm bệnh
Không thuốc thang, cô quạnh ngậm
ngùi!
Tôi nguyện làm đứa con nuôi
Thay người con gái tôi yêu đầu đời.
Bây giờ đã, ông bà mất hết
Căn nhà sàn trống tếch quạnh hiu
Vào ra chênh chếch trăng soi
Bóng ai trên vách? Bóng tôi hay
nàng?!
Bửu Truyền