Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2020

Giáng Sinh - Tình Anh và Em

Em biết anh không là con chiên của Chúa
Nhưng Giáng Sinh hai đứa vẫn luôn luôn
Lang thang Sài Gòn, Vương Cung Thánh Đường
Ngắm Đức Mẹ giữa muôn trùng người trẩy hội.
 
Vào Huyện Sĩ em đếm đèn hang đá
Đến Kỳ Đồng mình hóa ông Santa
Mũ áo em đỏ, râu tóc anh bạc phơ
Tình mình thắm hồng cả nhà thờ Tân Định.
 
Màn đêm xuống sang đông trời chớm lạnh
Chuyền cho em hơi ấm chiếc khăn quàng
Gởi qua anh nhịp đập trái tim non
Mắt xúc động ngàn gai vương miện Chúa.
 
Tay cùng chắp, môi cùng nhau khấn hứa
Suốt một đời giữ thủy chung, an bình
Chuông ngân vang, chuông giáo đường vang lên
Chúc hạnh phúc vô cùng trong đêm thánh.
 
Cùng cảm nhận tình yêu mình say đắm
Cao cung lên em nồng thắm tiếng ca
Hang Bethlehem ra đời Chúa Ngôi Hai
Hát lên! Hát lên! Đón mừng Vua Trời Đất!
 
Quỳ lạy Chúa! Tình yêu con chất ngất
Lời thánh ca bát ngát giữa đêm đông
Đêm Noel! Tim vui lên, chuông ngân vang!
Xin kính chúc đêm giáng trần Thiên Chúa!
 
Bửu Truyền 
2020



Thứ Năm, 26 tháng 11, 2020

Mãi Mãi Tạ Ơn

 Một đời người muôn ngàn ơn phải tạ 
Ơn đất trời, ơn tổ quốc, giống giồng 
Ơn láng giềng, ơn cha mẹ, tổ tông 
Ơn chiến sĩ, ơn nông dân, ngư phủ.
   
Ơn tất cả bất cứ ai phục vụ 
Bằng tấm lòng, bằng nghĩa cử hy sinh 
Không tham cầu danh lợi cho riêng mình 
Như những kẻ đêm dầm sương quét rác!
  
Thương em gái giữa mười hai bến nước 
Giữ duyên mình sau trước không sang sông 
Trong gia đình cần mẫn báo thâm ân 
Ngoài xã hội miệt mài đền trọng nghĩa. 
 
Làm từ thiện, sao phao tin mai mỉa 
Giúp cộng đồng, lại sanh chuyện phân tranh 
Thế mới đời! Cứu vật, vật trả ân 
Đời là thế! Đãi nhân, nhân báo oán! 
 
Trí đã hiểu, không sân hận, ta thán 
Tâm đã thông, chẳng hờn trách ghét thương 
Ghét là thầy! Thói đời tránh đảo điên 
Hờn là bạn! Lòng người khuyên thánh thiện. 
 
Giữa mùa lễ trái tim em xao xuyến 
Xin tạ ơn tất cả những đời thường 
Đường ta đi! Đầy sỏi đá, gai chông 
Thương hay ghét! Ngập hoa hồng, pháo đỏ!

Chắp tay nguyện "Mãi mãi xin đa tạ"!

  
Bửu Truyền 
2020


Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2020

Hương nguyền - Cao Nguyên

Vịnh:
 
Cao nguyên mấy nẽo trời mây
Tình tuông thác đổ, mộng say rượu cần
Môi em đất đỏ hương nồng
Tiếng em chim hót, nai vàng mắt em.
 
 Chiều chưa tắt màn đêm đã tới
Mây trắng bay theo gió ngập ngừng
Ðường xa anh củi trên lưng
Vai em mang tó lan rừng lao xao.
 
Từ thuở nhỏ, thương nhau thắm thiết
Em những mong nghĩa kết vợ chồng
Không ngờ anh đã biệt tăm
Cho em mòn mỏi ngày trông đêm chờ.
 
 Trời cao nguyên sương mờ không lạnh
Lạnh trong lòng thiếu vắng bóng anh
Lá buồn đổi xám thay xanh
Mưa sua gió hối đi tầm người thương.
 
 Buồn không núi, đường đèo quanh quất?
Thác buồn không, nước mắt rưng rưng?
Sao đêm vắng đốt lửa rừng
Không ai trổi khúc chập chùng cồng chiêng!
 
Mượn rượu cần tình riêng giải muộn
Ngập cơn say phủ mộng hồn em
Cay đầu lưỡi, nhói con tim
Hương vị gặp gỡ đầu tiên đêm nào!
 
Cao nguyên trăng rụng mờ sao!
 
Bửu Truyền


Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2020

Cao nguyên rượu tĩnh tình say

Hò:
 
Cao nguyên nắng gió qua đồi
Thông reo thác đổ, nụ cười mắt em
Sương càng lạnh, càng thương thêm
Rượu cần chưa nhấp, say mèm, sơn nữ ơi!
 
Kontum lũng thấp lưng trời
Ðất xuôi nước ngược núi đồi vây quanh
Con phố nhỏ mà thị thành
Thiên nhiên thoáng đãng nên lòng thênh thang.
 
Biển Hồ dát bạc trăng vàng
Dã quỳ nhuộm nắng bàng hoàng mù sương
Pleiku đường mến dốc thương
Cà phê em gái Dinh Ðiền môi thơm.
 
Quê em đất đỏ bụi hồng
Ban Mê Thuột phố! Rượu cần. Cồng chiêng.
Hai mùa mưa nắng triền miên
Tóc huyền, da trắng, hương duyên hoa trà.
 
Nhớ Quảng Ðức quê nhà em gái
Suối Bạc Ðầu, Gia Nghĩa trăm năm
Cây Ða Nghìn Tuổi trăng nằm
Vườn Ươm, Hồ Vịt ai thầm yêu ai?
 
 Tỉnh Phú Bổn cảm hoài mắt xốn
Thị xã xưa Hậu Bổn nhớ em
Suối Ðá ướt đẫm trăng đêm
Cheo Reo ướt nắng gió mềm tơ vương.
 
 Lên Lâm Ðồng, Ðơn Dương ghé lại
Trái cây ngon, rau cải tốt tươi
Thương môi, nhớ mắt em cười
Ðẹp đèo Ngoạn Mục, đẹp hồ Ða Nhim.
 
 
Ðà Lạt đẹp! Ðồi sim ướp mộng
Thác Cam Ly gió đọng yêu đương
Bóng em khao khát Xuân Hương
Pensée nỗi nhớ, glaieul mong chờ.
 
Cao nguyên nhấm chút rượu cần
Chói chang nắng lạ, gió quầng quanh em!


Bửu Truyền



Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2020

Tình Yêu Cao Nguyên

 Ngâm thơ:
 
Tôi đi giữa chiều rơi nắng nhạt
Dãy non xanh con thác thì thào
Ðường vắt vẻo, bước nao nao
Nhớ em! Nước mắt! Trăng sao mù mờ!
 
Trời Ðà Lạt hoa thơ, suối mộng
Gọi mãi em! Tiếng vọng ngàn thông
Hồ Xuân Hương bóng hình chung
Anh đào nở muộn. Cánh hồng. Giọt sương.
 
Biển Hồ ngủ lòng ôm bóng núi
Phố Pleiku mấy tuổi vẫn mơ
Mưa đủ ướt, nắng đủ mờ
Gió đủ xỏa tóc che hờ môi hôn.
 
 
Kontum đẹp! Bình nguyên trên núi
Cánh đồng vàng tới bảy hồ xa
Ðộc mộc mơ, mộng Ðắk Bla
Cồng chiêng bỏng lửa, tim ta bỏng tình.
 
Tình Ðắc Lắc mưa nghiêng nắng hạ
Hoa cà phê lơi lả hương đêm
Ðường xưa đất đỏ chân em
Phố Ban Mê Thuột giốc chênh gót ngà.
 
Nay Ðắc Nông xưa là Quảng Ðức
Gia Nghĩa bây giờ náo nức ngựa xe
Ly cà phê. Khói sương che
Ðầu mùa phố núi mưa về bên em.
 
Anh đã đến cao nguyên đất đỏ
Tình mới lớn. Mắt thỏ. Nhỏ khờ!
Mây quàng núi, suối dệt mơ
Tim non đan mộng, ý thơ đôi mình.
 
Anh tìm mãi nghe chừng lạc bước
Giữa sương lạnh
chiều xuống nhuộm vàng
Hỏi phố, phố đổi tên đường.
 
Hỏi nàng,
Nàng đã sang ngang. Lâu rồi!
Hỏi tôi, tôi chẳng phải tôi. Bao giờ?

Bửu Truyền


Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2020

Cao nguyên, ngày vắng em

 Vịnh:


 Ai làm mưa lạnh cao nguyên
Cho người con gái kết duyên xa nhà
Xa cha yếu, xa mẹ già
Bỏ tình yêu đã mặn mà bấy lâu.

Không ai biết trong tôi mấy nỗi
Nhớ cao nguyên một mối tình đầu
Ðã qua rồi. Qua rất lâu
Mà như mới đó. Nguồn đau suối nguồn!
 
Không ai nhắc, tôi luôn vẫn nhớ
Nhớ đến em môi đỏ mắt sâu
Chiều mưa em bước qua cầu
Trợt chân sắp té ngã đầu trúng anh.
 
Em hốt hoảng! Tay chân lóng cóng
Mắt long lanh rơm rớm thẹn thùng
Má em không phấn đỏ bừng
Ôm em bất giác mến thương dâng tràn.
 
 Và thế đó, bến sông, ngọn suối
Sáng rẫy nương, suờn núi ráng chiều
Tôi vác rựa, em lưng gùi
Thuyền nan lúng liếng ngược xuôi bên đời.
 
 Nhưng ai biết giữa trời bão nổi
Tôi về quê thăm nội lâm nàn.
Khi trở lại. Ôi! Phủ phàng!
Gia đình còn đó, riêng nàng đi xa.
 
Cha mắt mờ, mẹ già nhuốm bệnh
Không thuốc thang, cô quạnh ngậm ngùi!
Tôi nguyện làm đứa con nuôi
Thay người con gái tôi yêu đầu đời.
 
Bây giờ đã, ông bà mất hết
Căn nhà sàn trống tếch quạnh hiu
Vào ra chênh chếch trăng soi
Bóng ai trên vách? Bóng tôi hay nàng?!

Bửu Truyền


Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2020

Đà Lạt Gió lạnh mưa chiều

 Vịnh:


 Ðà Lạt cho khách nhàn du
Hồ thơ, thác mộng, hát ru người tình.
Ðà Lạt, cho mình góc riêng
Tấm gương từ mẫu, bức tranh tuyệt vời!
 
Ngày thi đỗ mẹ tôi đã thưởng
Chuyến viễn du mơ tưởng... rất lâu!
Ðà Lạt! Ðà Lạt! Ở đâu?
Như gà mắc đẻ nôn nao lên đường.
 
 Mẹ dạy con thuộc lòng địa chỉ
Dặn chủ xe rất kỹ từng lời
"Nhớ đưa cháu đến tận nơi
"Gặp Dì trao cháu tôi thời yên tâm."
 
 Mẹ! Tưởng con còn con nít chắc
Mười hai tuổi đậu Tiểu học xong,
Ðậu luôn Ðệ Thất trường công!
Ơn Mẹ khổ cực thờ chồng nuôi con!
 
Chiều Ðà Lạt mưa buông nhàng nhạt
Bước xuống xe, Ồ! Mát lạ thường!
Cái vui rộn rã ra chan
Cái thích ra mặt. Cái mừng ra môi!
 
Ðường Cầu Quẹo nước trôi ngoặt ngoẽo
Dốc Duy Tân uốn éo nao nao.
Nhà Dì ở tận hẽm sâu
Ðường vô quanh quất, lối vào cheo leo.

Giữa Ðà Lạt, Dì nghèo quá đỗi
Vách ván cây mưa dột cột xiêu
Chồng con mất hết. Tiêu điều!
Oằn vai đầu gánh chợ chiều, chợ mai!
 
 Gà mới gáy, theo Dì đi bán
Chợ Hòa Bình chưa sáng đã đông
Người ta môi đỏ má hồng
Thân Dì co rúm da xanh mắt mờ.
 
 Ðặt gánh xuống bên lề góc chợ
Hàng người ta chễm chệ trên cao.
Trong tôi nước mắt chực trào
Hoa khôi phố Thuận. Nỡ nào! Dì ơi!
 

Bửu Truyền

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2020

Đà Lạt, Giọt nắng hồng

 Ðà Lạt lạnh, mưa rơi tí tách
Chiếc áo mưa cũ rách đôi nơi
Bên gánh chè cháo Dì ngồi
Không màng mua bán, nụ cười trên môi
 
Khách qua lại ơ hờ tránh né
Ðến xế chiều nồi cháo chưa lưng
Xoong chè vừa hết một phần
Lưng chùng gối mõi, tay chân rã rời.
 
 Tôi bạo dạn mở lời mời gọi
"Chè nóng đây! Cháo đậu nóng đây!
"Mời cô! Mời chú! Mời thầy!
"Trời lạnh ăn nóng ấm ngay cõi lòng"!
   
Tôi cảm thấy hao hơi tổn sức
Cũng là người, đôi lúc kiêu căng
Chê bai, khinh rẻ hàng rong
Môi trề, tay hất, mặt vênh, nhíu mày.
 
 Người nghèo khó đêm ngày lao động
Ăn để sống, không sống để ăn
Người ăn thiếu, kẻ khó khăn
Ðôi khi trả nợ, nhiều lần quên luôn.
  
Dì trong cảnh cô đơn thiếu thốn
Bán chịu hoài, tiền vốn cụt dần.
Nhưng vui, đây là tấm lòng
Phương tiện bố thí, trả ơn cho đời.
  
Thưa Mẹ! Dì ơi! Con chợt biết
Ðã là người, đừng tiếc công lao
Hy sinh! Dù chẳng là bao
Cho đi là có, nhận vào là không.
 
Tấm gương sống vàng ròng châu ngọc
Dì nghèo vẫn bố đức thi ân
Ðáp đền là để gieo duyên
Thiện căn phước đức, tâm hồn lạc an.
 
Trưa Ðà Lạt mù sương tan biến
Nước mắt tôi nghẹn tiếng kêu Dì
Dì ơi! Con mãi khắc ghi
Giấc mơ Ðà Lạt bóng Dì tim con.
 
Dì và Mẹ tấm gương sáng tỏa
Ðức hy sinh thơm ngát hương đời.
Một bà mẹ hai bóng người
Dì ơi! Mẹ ơi! Ðà Lạt ơi! Suốt đời con yêu!


Bửu Truyền

Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2020

Như Mưa Gió Uớt Dầm Con Đò Nhỏ

Như mưa gìó ướt dầm con đò nhỏ
Tâm hồn em mẫn cảm vô cùng
Dòng sông chảy qua đời bỏ ngõ
Một trăm năm hiu hắt mịt mùng
  
Anh có phải là xa vời lủng củng
Bụi hồng hoang giăng lối địa đàng
Sưong rơi xuống vòm cây làm nũng
Ngập hồn em quay quắt bẽ bàng

 Buồn cũng vậy niềm vui làm ánh sáng
Chiếu lung linh bờ cát trắng hanh vàng
Em vẫn bết anh vẫn là người bạn
Lầm lũi linh lan lú lẩn lỡ làng.

Thôi đành vậy biết bao giờ nhàm chán
Gió mây trôi về trên bãi hoang tàn
Không còn sóng biển chỉ là ngao ngán
Nát thuyền em cho người biết nghèo nàn.

 Trần Minh Hiền (Orlando)

*****

Bài họa : 

Như Sóng Thuyền Đưa

Con đò ướt như dầm mưa gió nhỏ
Nước vào tim nhịp vỗ khôn cùng
Tiếng bìm bịp cung buồn mở ngõ
Vẹt mây đen khỏi cõi mịt mùng! 

Giữa cuộc thế trần duyên lủng củng
Nhập định thiền an trú địa đàng
Tâm hoan hỉ em cứ làm nũng
Dòng sông trăng trút hết bẽ bàng.
  
Con đò nhỏ đưa em về điểm sáng
Phiền não rơi trên nốt nhạc đạo vàng
"Ăn cơm có canh tu hành có bạn"
Lồng lộng lung linh lợi lạc lão làng!
  
Thiện tri thức bên nhau đâu có chán
Sách tấn nhau khi đèn tắt nhang tàn
Tu là chuyển có chi em ngao ngán
Như sóng thuyền đưa vượt thoát nguy nàn!

Bửu Truyền


Em Yêu Chùa Lục Hòa


Thơ: Bửu Truyền
Nhạc & Trình bày: Nguyễn Hữu Tân